Phật Nói Kinh Di Lặc Hạ Sanh Thành Phật

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Phật Nói Kinh Di Lặc Hạ Sanh Thành Phật

Bài gửi  sanghata1 on Wed Mar 30, 2011 5:59 pm

Phật Nói Kinh Di Lặc Hạ Sanh Thành Phật
Ngài Tam Tạng Pháp sư tên là Nghĩa Tịnh ở đời nhà Đường phụng chiếu dịch ra chữ Tàu

Ta nghe như vầy : một thuở kia Đức Phật ở tại núi Thứu Phong, trong thành Vương Xá, cùng với các bậc Trưởng lão Đại Đức đều tụ họp đông đủ.

Khi ấy đại trí Xá Lợi Tử , là bậc tối thắng trong hàng pháp tướng, vì nặng lòng thương cõi thế gian, nên từ chỗ ngồi đứng dậy, kéo áo bày vai bên phải và quỳ gối chắp tay cung kính mà thưa với Phật rằng :

Thế Tôn ! Tôi nay muốn thưa hỏi một ít chuyện, xin Phật vui lòng nghe cho.

Phật nói với Xá Lợi Tử : “ Tuỳ theo chỗ ngươi hỏi ta sẽ nói cho nghe ”.

Tức thời Xá Lợi Tử đọc bài tụng mà hổi Thế Tôn rằng : “ Đại Sư thọ ký cho Phật hạ sanh sau nầy, huy hiệu là Từ Thị, như trong Kinh đã nói, xin đấng Nhơn Trung Tôn phân biệt lại lời tụng, tôi nay vui muốn nghe, thần thông oai đức kia”.

Phật bảo Xá Lợi Tử phải định tâm lắng nghe : “ Ta vì ngươi bày tỏ, chuyện Từ Thị sau này :

Lúc ấy nước biển lớn giảm dần ba ngàn, ba trăm Du ThiênNa [1] , rõ rộng đương Luân Vương, châu Nam Thiệm rộng dài, cả vạn Du Thiên Na, hữu tình ở trong ấy, chỗ nào cũng sung mãn, quốc độ đều giàu có, không hình phạt tai ách, các hạng người nam nữ, do nghiệp lành sinh ra. Địa cầu không gai góc, mọc những cỏ xanh mềm, chân đi dẫm lên trên, ví như bông vải mịn, tự nhiên có nếp hương, mỹ vị đều sung túc, các cây sanh áo mặc, đủ các thứ trang nghiêm, cây cao ba Câu Xá, hoa quả thường sung thiệt.

Khi ấy người trong nước, đều sống tám muôn tuổi, không có các tật khổ, khỏi não thường an vui, thân tướng thảy đoan nghiêm, sắc lực đều viên mãn, mạng người khi gần hết, tự đến rừng Thi Lâm.

Kinh thành Diệu Tràng Tướng chỗ Luân Vương đóng đô, dọc mười hai do tuần, rộng bảy do tuần lượng, dân cư trong thành ấy, toàn trồng sẵn nhơn mầu. Thành ấy có đức “ thắng”, người ở đều vui mừng. Lầu đài chỗ khước địch, dùng bảy báu xây thành, then chìa với cửa nẻo, mỗi mỗi đều đồ báu. Hào rảnh xung quanh thành, xây bằng món diệu trân, bông quý thảy đều đủ, chim tốt bay đậu luôn, bảy hàng cây Đa La, vòng quanh vây bốn phía, đủ thức báu trang nghiêm, đều treo lưới chuông mỏ, gió nhẹ thổi cây báu, diễn ra những tiếng mầu, dường như đánh bát âm, người nghe sanh vui mừng. Đâu cũng có ao hồ, tạp sắc đều giăng phủ, vườn tược cây thơm ngát, trang nghiêm thành quách này.

Trong nước có Thánh Chúa tên gọi là Hướng Khư, làm Vua thông bốn châu, giàu có nhiều oai lực. Vua ấy sẵn phước đức, mạnh mẽ gồm bốn binh, bảy báu đều thành tựu, có cả ngàn người con, bốn biển đều im lặng, không có cuộc chiến tranh, chánh pháp dạy quần sanh, giáo hoá đều bình đẳng.

Vua có bốn kho lớn, đều ở trong các nước, mỗi kho có chứa trữ, trân bảo trăm muôn ức ... Trong nước Yết Lăng Già, có kho Băng Kiệt La, trong Mật Si La, có kho Bác Trục Ca, kho Y La Bát La, ở về nước Kiền Đà, còn kho Hướng Khư ở nước Ba Tư Nặc Tư.

Các kho phục tàng ấy, thuộc về Vua Hướng Khư, nhờ có trăm phước nghiệp, quả báo đều thành tựu.

Quan đại thần giúp nước, Thiện Tịnh bà la môn, hiển đạt cả bốn minh, làm quốc sư tại trào, rộng thông các tạp luận, nghe thiện giáo thọ trì, huân giải với tinh minh, đều có nghiên cứu cả. Có hiền nữ Tịnh Diệu, phu nhơn của đại thần, danh tiếng đều đoan nghiêm, ai thấy cũng vui đẹp. Từ Thị đại trượng phu, từ cõi trời Hỷ Túc, thác thứ vào phu nhơn, mượn chỗ sanh thân mình. Bà mang thai Đại Thánh, đầy đủ trong mười tháng, ngày kia từ tôn mẫu, ra dạo vườn diệu hoa, lúc đi đến vườn kia, không ngồi cũng không nằm, thủng thỉnh vịn cây bông, bỗng sanh Đức Từ Tôn.

Khi ấy Tối Thắng Tôn, ra hông bên phải rồi, như mặt trời ló mọc, phóng ánh sáng khắp nơi, không nhiễm xúc bào thai, như sen ra khỏi nước, sáng soi trong ba cõi, đều ngưỡng ánh đại từ.

Đương khi vừa sanh ra, trời Đế Thích thiên nhãn, tự mình nâng Bồ Tát, (mừng gặp Đức Đại Giác), Bồ Tát trong lúc đó, tự nhiên đi bảy bước, ở dưới hai chân ngài, nở ra hoa sen báu, xem khắp cả mười phương, bảo cho trời người biết : thân nầy là thân chót, không sanh chứng Niết Bàn. Rồng phun nước trong sạch, tắm rửa thân đại bi, trời ngợi khen rải hoa, từ hư không sa xuống, chư thiên cầm lọng báu, che Đức Đại Bi Tôn, mỗi người được tâm lành, nhứt định theo Bồ Tát. Bảo mẫu nâng Bồ Tát, thân ba mươi hai tướng, đầy đủ các ánh sáng, bồng ẳm trao cho bà. Ngự giá đem xe báu, dùng đủ thứ trang nghiêm, mẹ con ngồi vào trong, các trời xúm lại đẩy, ngàn thứ tiếng nhạc mầu, dẫn đường mà về cung. Từ Thị vào đô thành, trời dâng hoa cúng dường.

Ngày Từ Tôn giáng đản, hàng thể nữ có thai, đều được thân an ổn, đều sanh con khôn ngoan. Thiện Tịnh cha Từ Tôn, thấy hình con kỳ diệu, đủ ba mươi hai tướng, trong tâm rất vui mừng, theo phương pháp xem xét, biết con có hai tướng : ở tục làm Luân Vương, xuất gia thành Chánh giác.

Bồ Tát đã thành lập, thương xót các quần sanh, trong các khổ hiểm nạn, luân hồi mãi không dứt. Thân vàng chói sáng loà, tiếng như vọng Đại Phạm, mắt giống lá sen xanh, chi thể đều viên mãn. Mình dài tám mươi chẩu, vai rộng hai mươi chẩu, mặt rộng độ mười chẩu, đoan trang như trăng tròn.

Bồ Tát thông nhiều nghề, khéo dạy kẻ thọ học, số trẻ nhỏ xin học, tám vạn bốn ngàn người.

Thuở ấy vua Hướng Khư, kiến lập thất bảo tràng, cao độ bảy mươi tầm, rộng sáu mươi tầm chẳn. Tạo bảo tràng xong rồi, vua phát lòng đại xả, thí cho Bà La Môn, và lập vô-già hội. Khi ấy bọn Phạm Chí, có tới số ngàn người, được tràng báu mầu nầy, hư bể trong giây lát. Bồ Tát thấy vậy rồi, nghĩ thế tục đều vậy, sanh tử khổ trói nhốt, lo tìm cách xuất ly, duy có đạo tịch diệt, âu bỏ tục xuất gia, cứu chúng sanh ra khỏi, vòng sanh lão bệnh tử.

Ngày Từ Tôn phát nguyện, tám vạn bốn ngàn người, đều sanh lòng nhàm chán, cùng theo tu phạm hạnh. Trong đêm mới phát tâm, bỏ tục mà xuất gia, lại cũng một đêm đó, mà lên bực Đẳng Giác.

Thuở có cây Bồ Đề, tên gọi là Long Hoa, cao bốn du thiên na, sầm uất mà tươi tốt, cành lá phủ bốn phía, che mát sáu cu-lô. Từ Thị Đại Bi Tôn, ngồi dưới cây thành Phật , bực tôn thắng trong người, đủ tám giọng phạm âm, nói pháp độ chúng sanh, khiến ra khỏi phiền não, khổ và khổ sanh xứ, tất cả đều trừ diệt, hay tu bát chánh đạo, bên bờ Niết Bàn kia.

Vì các hàng thanh tín, nói bốn chân đế ấy, nghe như pháp được rồi, chí thành mà vâng giữ.

Ơ trong vườn Diệu Hoa, thính chúng như mây nhóm, đầy khoảng trăm do- tuần, quyến thuộc đều sung mãn. Vua Luân Vương Hướng Khư, nghe pháp thâm diệu rồi, nguyện xả hết của báu, lòng ham mộ xuất gia, không quyến luyến cung phi, chỉ cầu sự xuất ly. Tám muôn bốn ngàn chúng, đều theo mà xuất gia. Lại tám muôn bốn ngàn, đồng tử Bà - la- môn, nghe vua xả trần tục, cũng đến xin xuất gia. Tam-Tạng thần trưởng giả, tên gọi là Thiện Tài, với một ngàn quyến thuộc, cũng đến xin xuất gia. Bảo nữ Tỳ Xá Khư, với bao nhiêu tùng giả, tám vạn bốn ngàn người, cũng đến xin xuất gia. Lại có số trăm ngàn, người thiện nam thiện nữ, nghe Phật nói pháp mầu, cũng đến xin xuất gia.

Vô Thượng Thiên Nhơn Tôn, Đại Từ Bi Thánh Chúa, quán khắp tâm chúng hội, mà diễn thuyết yếu pháp : “Chúng ngươi cần nên biết, Từ Bi Thích Ca Chủ, dạy người tu chánh đạo, thì sanh trong pháp ta ; hoặc lấy hương tràng hoa, phướn phan lọng nghiêm sức, cúng dường Mâu Ni Chủ, thì sanh trong pháp ta ; hoặc uất kim nước trầm, hương nê dùng tô phết, cúng dường tháp Mâu Ni , thì sanh trong pháp ta ; hoặc quy y Tam Bảo, cung kính thường thân cận, phải tu các hạnh lành, thì sanh trong pháp ta ; hoặc trong những pháp Phật, thọ trì theo chỗ học, khéo giữ không thiếu sót, thì sanh trong pháp ta ; hoặc với Tăng bốn phương, thí y phục ẩm thực, dâng cho những thuốc hay, thì sanh trong pháp ta ; hoặc trong bốn thời chay, và những tháng thần thông, vâng giữ tám chi giới, thì sanh trong pháp ta...”

Hoặc dùng ba thứ thông, thần cảnh ký truyền dạy, hoá đạo chúng Thinh Văn, khiến trừ hết phiền não.

Hội ban đầu thuyết pháp, rộng độ hàng Thinh Văn, chín mươi sáu ức người, khiến khỏi phiền não chướng.

Hội thứ hai thuyết pháp, rộng độ hàng Thinh Văn, chín mươi bốn ức người, vượt khỏi biển vô minh.

Hội thứ ba thuyết pháp, rộng độ hàng Thinh Văn, chín mươi hai ức người, khiến lòng hay điều phục.

Ba lần chuyển pháp rồi, người trời đều trọn sạch, dẫn các chúng đệ tử, vào trong thành khất thực. Đã vào thành Diệu Tràng, đường nẻo đều nghiêm sức, vì lễ cúng dường Phật, trời rải bông Mạn Đà. Bốn vua cùng thiên chúng, dưng hương hoa cúng dường, giúp cho Đức Đại Bi.

Các trời Đại-Oai-Đức, rải những y phục mầu, khắp cả trong thành ấp, chiêm ngưỡng Đại Y Vương, lấy hương hoa mầu báu, rải khắp các nẻo đường, dậm đạp đi lên trên, ví như bông vải mịn, âm nhạc và tràng phan, bày hàng giáp hai bên.

Người trời chúng Đế Thích, xưng tán Đại Bi Tôn, Nam Mô Thiên Thượng Tôn, Nam Mô Sĩ Trung Thắng, lành thay Bạc Già Phạm, hay thương xót thế gian.

Có trời Đại Oai Đức, đương làm vua chúng ma, quy tâm mà đảnh lễ, chiêm ngưỡng Đức Đạo Sư.

Phạm Vương các Thiên chúng, quyến thuộc mà vi nhiễu, đều dùng giọng Phạm âm, xiển dương pháp nhiệm mầu. Ở trong thế giới ấy, phần nhiều là La Hán, trừ sạch nghiệp hữu lậu, hằng sa phiền não khổ, người trời và long thần, càn-thát a-tu-la, la-sát và dược-xoa, đều hoan hỉ cúng dường.

Khi ấy các đại chúng, dứt chướng trừ nghi hoặc, siêu việt dòng sanh tử, hay tu nết trong sạch. Khi ấy các đại chúng, lìa nhiễm xả của báu, không lòng ngã, ngã sở, hay tu nết trong sạch. Khi ấy các đại chúng, huỷ phá lưới thâm ái, tròn vẹn lòng vắng lặng, hay tu nết trong sạch.

Từ Thị Thiên Nhơn Tôn, thương xót loài hữu tình, hẹn sống sáu muôn tuổi, nói pháp độ quần sanh, hoá đạo trăm ngàn ức, khiến qua biển phiền não, có duyên được chẩn tế, mới vào cõi Niết Bàn.

Từ Thị Đại Bi Tôn, vào Niết Bàn về sau, chánh pháp trụ thế gian, cũng đủ sáu muôn năm.

Nếu ở trong pháp ta, thâm tâm tin chịu được, ngày hạ sanh sau này, được thờ Đại Bi Tôn.

Nếu có người thông huệ, nghe nói việc như thế, ai lại chẳng vui mừng, nguyện gặp Đức Từ Bi. Nếu cầu người giải thoát, trông gặp hội Long Hoa, thường cúng dường Tam Bảo, siêng năng đừng phóng dật.

Khi ấy Đức Thế Tôn, vì Xá Lợi Tử và các đại chúng, thọ ký việc Từ Thị hạ sanh rồi, lại kêu Xá Lợi Tử mà nói rằng :

Nếu có người thiện nam, thiện nữ nào, nghe pháp này rồi, thọ trì đọc tụng và giảng nói cho kẻ khác nghe, y như lời của ta mà tu hành, dùng hương hoa cúng dường, hoặc chép Kinh này mà lưu bố ra, thì những người ấy sau nầy ắt được gặp Đức Từ Thị hạ sanh, và ở trong ba hội mà nhờ phần cứu độ nữa.

Thuở ấy Đức Thế Tôn nói bài tụng rồi, Xá Lợi Tử cùng các đại chúng vui mừng tin chịu, đảnh lễ vâng làm.

Phật nói Kinh Di Lặc hạ sanh thành Phật xong.



NAM MÔ LONG HOA GIÁO CHỦ ĐƯƠNG LAI HẠ SANH DI LẶC TÔN PHẬT.

[1] Du Thiên Na : đơn vị đo chiều dài

sanghata1

Tổng số bài gửi : 64
Location : TP HCM
Registration date : 30/03/2011

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết